Biêng Biêng

Biêng Biêng

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

Bánh bột mì

9/30/2014, 11:58 PM



Ừ, tối kia làm bánh mì, nhớ nó.
Nó là thằng Lì, cái tên cũng rất là văn chương đng không.
Hồi đđi làm ở núi, thức đêm thức hôm, mà anh chị em quý nhau dữ lắm. Hỏi nó ngày xưa làm gì, nó bảo nó đi làm bánh. Vậy là một hồi thì chị em rủ nhau hôm sau làm bánh bột mì ăn. Mình cũng tưởng làm gì đơn giản thôi. Ai dè nó mua trứng, mua sữa về như làm bánh ga tô vậy đ.
Lần thứ nhất là mình rán, vốn dĩ thích ăn khác người nên rán không ai ăn được hết. Tới nó, trời ơi bọn con gái xúm xít vào khen sao rán ngon vậy. Mình cũng tức tốc lao tới thử. Chu choa, đang đi mà được cái bánh dòn dòn , ngậy ngậy nó cũng thật là ngon đi.

Nhưng từ đó thì thi thoảng ăn, chứ không có ý đnh nhớ mãi .
Vậy mà hôm trước nghỉ bệnh, ở nhà buổi tối, thèm ăn lung tung, rán bánh bột mì.
Và nhớ nó.



Một phần là cái bánh nó rán cho mình ăn, một phần là tình cảm. Cảm thấy thực sự nó quý mình , và vì thế nên mình cũng quý nó. Thằng bé ấy hiền cục, và nó chẳng bao giờ dám nổi nóng với mình. Nó và mọi người trong đó làm cho mình có cảm giác được quan tâm.
Uh, rất quan tâm.

Cuộc sống lúc này lúc kia.
Hồi ở đ, chỉ mong về. Dù biết ra đi sẽ nhớ tụi nó lắm.
Cứ thấy buồn buồn sao sao .

Bây giờ, về đây, công việc không hẳn là yêu thích và cũng không hẳn là chán ghét. Nhưng tình người , không được như ở nơi đ, và chẳng có thằng bé nào quan tâm tới mình như ở nơi đó cả.

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...