Biêng Biêng

Biêng Biêng

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

Chuyện đi xem ca nhạc

À chẳng có gì ngoài việc là hôm nay ở thành phố mình có tổ chức một hội chợ , mà ca sĩ bà con mong đợi là cô Phi Nhung. Chẳng mất gì mà bà con không đi, vé 30k , quá rẻ so với chuyện được xem cô Phi Nhung. Và mẹ mình là một trong số bà con háo hức đó. Thế là cụ bà đi cái kiểu gì mà đi từ 4h chiều, chắc tại lúc đó vé rẻ hơn, gần đến giờ cô Nhung diễn thì mẹ mình đi về, bởi vì đi sớm quá, mỏi mệt. Chán thế đấy .


Mình đi làm về thì qua, đặng quay cô Nhung về cho mẹ coi. Vào tới hội chợ chả có cái mịa gì ngoài hàng ế ấm vẫn như mọi khi, nay lại còn lèo tèo vài món nữa. Chỉ có bà con đi coi cô Nhung là rần rần. Toàn các cụ tóc trắng, ngồi chờ tới 10h cô Nhung mới diễn. Háo hức háo hức, các ca sĩ hát lót trước, bà con ngồi dưới la oai oái thôi thôi, hát nấy thôi. :v . Người già nhiều thật là nhiều, cũng tại ba má ông bà mình, sống cùng với giọng ca Phi Nhung rồi. Đứa trẻ trâu đam mê nhạc bốc lửa như mình nghe còn thấy ngọt, huống hồ các cụ . Lần đầu tiên mình thấy sự háo hức mong chờ, sự hâm mộ của những người lớn tuổi tới vậy. Trước giờ toàn thấy nào là teen teen cuồng loạn cây póp, trong đó có mình hí hí, giờ thấy người lớn hâm mộ.  Cái hâm mộ nó thật người lớn, họ cũng háo hức khi thấy cô Nhung, họ cũng đi thật nhanh lên hàng ghế đầu nếu còn chỗ trống để nhìn gần cô Nhung hơn. Ho còn mang cả máy ảnh, chớ smartphone là chuyện bình thường nha, giữ yên và quay liên tục.






Cô Nhung thiệt là thần kỳ phải không. Mà sao cô ấy dễ thương quá đối, nói như hát luôn vậy đó, trời ơi , phải gọi là dễ thương lắm lắm luôn á. Rồi, coi live mà như hát đĩa vậy đó. Sao hay quá đi mà.

Một lần nữa, cô Nhung thật là thần kỳ, đã mang lại cơ hội cho mình thấy một sự hâm mộ rất khác, rất ngọt của một đối tượng khán giả rất bình lặng như vậy .

Rồi đó, có đi chung với một bác, à không bác tới trước, mà chài ai, bác với 2 bạn bác, là 3 bà mang 3 cái ghế. Mấy hồi giãn khán giả , 3 bà leo hẳn lên sát sân khấu ngồi nhìn cô Nhung cho rõ, còn mình với con bạn thì được ủy thác trông ghế. Ai da, 11h rồi, sương lạnh, mà các cụ vẫn phục ở trên đó, thật là hâm mộ quá đi mà . Mình với con bạn với cháu các cụ về trước, vậy rồi 3 cái ghế ra sao.

Thì cầm về chớ sao nữa. Nhà 3 cụ gần đó mà . Rồi, vác 3 cái ghế đi xuyên qua hội chợ, ái ngại. Mấy anh chị bán hàng bẩu : Chơi dữ ha, đi xem ca nhạc mà mang theo ghế.
:))) Quá ái ngại cho bản thân luôn. Rồi tôi ngồi dưới trông mần chi cho giờ tôi ê chề vại :v, lạnh tiện cầm sẵn áo nắng 3 bà thế là mặc luôn . Vừa mặc vừa đi đường xách 3 cái ghế, cứ phải tìm chỗ tối tối mà đi. Với bản tính lạc quan, ái ngại thì cũng cầm ghế rồi, thế là tiện đó 3 cái ghế làm tạ, nâng 10 cái trái, 10 cái phải. Có 2 thanh niên đẹp trai đi đường, ngoái lại nhìn, với ánh mắt không hiểu zai hay gái mà tập tạ = ghế đêm phia vại  .

Thiệt ngại, mà còn buồn cười nữa chứ.

Hết chuyện coi ca nhạc và cô Phi Nhung tối nay.

^^

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...